PHẦN 1 – NHỮNG QUY LUẬT VŨ TRỤ
- DẪN NHẬP
- PHẦN 1 – NHỮNG QUY LUẬT VŨ TRỤ
- 1.1: TIA SÁNG TẠO
- 1.2: LUẬT SỐ BA
- 1.3: LUẬT SỐ BẢY
- 1.4: 64 MÃ DI TRUYỀN
- 1.5: CHIÊM TINH
DẪN NHẬP
Chu Dịch, hay Kinh Dịch, hay sách về biến dịch, không phải Kinh Dịch của nhà Chu, mà là sách về biến dịch vòng tròn; vòng tròn chữ Hán là Chu. Sách mở đầu với quẻ Càn nói về quá trình giác ngộ; Khôn nói về đạo của đệ tử. Nhưng hành trình biến dịch vòng tròn bắt đầu với quẻ thứ ba, Truân. Sau vô lượng thời gian, hành giả đến được quẻ 63, Kí tế. Kí tế nghĩa là đã xong, đã về nhà, đã qua sông, đã qua bờ bên kia. Nhưng khi qua được sông, anh nhận ra không có sông nào để qua, bờ bên kia cũng là bờ bên này, và anh chưa hề rời khỏi nhà. Đó là quẻ Vị tế số 64, chưa qua sông, chưa về nhà. Đó là biến dịch vòng tròn. Trung Quốc biết không phải tác giả của Chu Dịch nên đã phịa ra rằng có ba bộ Dịch: Liên sơn bắt đầu với Thuần Cấn số 52 của nhà Hạ; Quy tàng với Thuần Khôn số 2 của nhà Thương; Chu Dịch với Thuần Càn số 1 của nhà Chu. Liên sơn, Quy tàng đã thất lạc, chỉ còn Chu Dịch và được Khổng Tử san định. Video này chứng minh nguồn gốc Ai Cập của Chu Dịch.
Hơn 5.000 năm trước, một nhóm người Trung Đông đã di cư đến Trung Quốc và mang theo những yếu tố của nền văn minh Ai Cập, bao gồm chữ viết, thần thoại và các hiện vật khác. Trong thuyết trình tháng 3 năm 2016, nhà địa hóa học Tôn Vệ Đông, từ Đại học Khoa học và Công nghệ ở Hợp Phì, đã trích dẫn sử gia Tư Mã Thiên về địa hình của nhà Hạ, “Con sông chảy về phía bắc, chia thành chín nhánh. Sau đó chúnghợp lại, tạo thành sông lớn rồi chảy ra biển.” Trên thế giới chỉ có một con sông chảy về phía bắc, đó là sông Nile ở Ai Cập. Ngoài ra, vào những năm 1990, khi định tuổi đồ đồng cổ của Trung Quốc bằng phương pháp phóng xạ, Vệ Đông phát hiện ra rằng thành phần hóa học của chúng giống với thành phần của đồ đồng Ai Cập cổ đại, hơn là quặng bản địa của Trung Quốc. Với phát hiện này, Vệ Đông tuyên bố rằng những người sáng lập văn minh Trung Quốc không phải người Trung Quốc, mà thực chất là những di dân từ Ai Cập. Về chữ viết của Trung Quốc, học giả Paul Carus nhận thấy có tương đồng rõ ràng giữa chữ viết của Trung Quốc và chữ hình nêm. Hơn nữa, Kinh Dịch, hay Chu Dịch, là một sáng tạo khác của Ai Cập mà Trung Quốc thừa hưởng nhưng không hiểu được kiến thức sâu sắc của nó về vũ trụ và nhân loại. Nó có một bản đồ chi tiết về hành trình từ một nguồn chung, gọi là Đạo, nơi mà tất cả và cuối cùng sẽ quay trở lại. Khi kiến thức sâu sắc của nó đang dần được tiết lộ, trong kỷ nguyên sắp tới, các tôn giáo dựa trên đức tin sẽ bị đào thải, và Kinh Dịch sẽ trở thành ánh sáng dẫn đường cho nhân loại trong quá trình tìm về chân lý của mình.
Bài viết này gồm bốn phần. Phần đầu phác thảo các định luật phổ quát, đề xuất rằng vũ trụ, Kinh Dịch, DNA, Tarot và chiêm tinh có cùng cấu trúc. Phần thứ hai áp dụng các định luật này để giải thích xuất phát của vạn vật từ một nguồn chung và quá trình tạo ra sự sống trên Trái đất. Phần thứ ba thảo luận về hành trình trở về và những trở ngại phải vượt qua. Cuối cùng, phần thứ 4 xác nhận Kinh Dịch có tất cả các đặc điểm của các phần trước, ngụ ý rằng nó không phải là sáng tạo của Trung Quốc.
PHẦN 1 – NHỮNG QUY LUẬT VŨ TRỤ
Khoa học nói cách đây khoảng 13,7 tỷ năm, vật chất trong vũ trụ cô đọng trong một điểm vô cùng nhỏ, với mật độ và nhiệt độ vô hạn. Đột nhiên, một tiếng nổ lớn xảy ra, làm vũ trụ phình ra nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Đây là một giai đoạn vũ trụ mở rộng kéo dài tức thì xảy ra. Khi vũ trụ đột ngột kết thúc mở rộng, vật chất và bức xạ bắt đầu lấp đầy vũ trụ với những thứ mà chúng ta biết ngày nay: hạt, nguyên tử. v.v. là những thành phần tạo nên những thiên thể và thiên hà, v.v.
Vài câu hỏi khó chịu cần đặt ra. Điều gì khiến vũ trụ cô đọng lại một điểm? Các vật thể cô đọng lại đó từ đâu mà có? Trong khoảng hư không mênh mông vô tận, quy luật nào cho phép vật chất tụ lại một điểm? Sức mạnh nào làm cho nhiệt độ tăng vô hạn? Dĩ nhiên, khoa học không thể biết vũ trụ là gì trước khi đọng lại. Gần đây khoa học xác nhận các thiên hà chạy xa nhau ngày cùng mau. Điều này mâu thuẫn quy luật vật lý nói rằng trọng lực là lực duy nhất trong thế giới vĩ mô. Khoa học cũng nói tuổi của các thiên hà không giống nhau, vậy thì vật chất từ đâu ra cho những thiên hà đó? Để giải đáp những câu hỏi đó, khoa học nói rằng năng lượng tối làm các thiên hà chạy xa nhau, còn vật chất tối chính là vật chất tạo nên các thiên hà mới. Thế thì đâu là nguồn gốc của năng lượng đó, và từ đâu mà có vật chất tối?
1.1: TIA SÁNG TẠO

Một chi tiết quan trọng khác khoa học không biết đó là vật chất trong vũ trụ không tản mát khắp nơi, mà có một trật tự rõ ràng, với nhiều chuỗi thiên hà, mỗi thiên hà có nhiều thái dương hệ, nghĩa là cấu trúc của vũ trụ nhìn từ hướng nào cũng giống nhau (Hình 1). Cấu trúc đơn giản này cho phép huyền môn nhận ra những quy luật xây lên vũ trụ. Khoa học nói rằng vũ trụ chỉ là cái bóng của một thực thể ẩn khuất mà khoa học không thể biết được. Huyền môn gọi thực thể đó là Đạo.
Trong Hình 2, Đạo, đánh dấu bằng nốt Đô, là cái nguồn từ đó vạn vật ra đi và sẽ trở v. Vũ trụ có nhiều cụm thiên hà, đánh dấu bằng nốt Si; trong những thiên hà đó có giải Ngân hà với nhiều Thái dương hệ, đánh dấu bởi nốt La; trong những thái dương hệ đó có Mặt trời, nốt Sol; Mặt trời sinh ra các hành tinh, nốt Pha; Trái đất, nốt Re là một trong những hành tinh đó; từ trái đất mà có Mặt trăng, nốt Mi; bên dưới Mặt trăng là hư không, tức là Đạo, nốt Đô.

Thế thì theo Hình 2, mọi thiên thể đều có thể xác định được bằng cách bắt đầu từ một thiên hà xuống mặt trời, rồi trái đất và mặt trăng. Một chuỗi các thiên thể đó gọi là Tia sáng tạo, mỗi chuỗi một quãng tám, gọi là Luật Số Bảy, gồm 8 đoạn Đô, Re, Mi, Pha, Sol, La, Si, Đô. Nhờ Luật Số Bảy mà không có hỗn loạn. Tuy nhiên, quy luật nào quyết định từ đâu mà có những thiên thể này? Đạo là thực thể duy nhất hiện hữu nên không có ý muốn gì, kể cả ý muốn dựng lên vũ trụ. Nhưng Đạo có nguyên tắc sáng tạo bao gồm Luật Số Ba và Luật Số Bảy. Luật Số Ba là ba tác nhân gây ra mọi biến động trong vũ trụ. Luật Số Ba có nhiều tên khác nhau, trong vũ trụ là ba lực – lực sinh, lực hút và lực đẩy. Lực sinh giúp các thiên thể sinh ra những thiên thể cấp dưới. Lực hút, cũng gọi là trọng lực, giữ các phần tử trong hệ thống lại với nhau. Lực đẩy có hai nhiệm vụ: trong cùng một hệ thống là lực ly tâm, và nó giữ các thiên thể nhỏ không bị các thiên thể lớn hút vào, đồng thời nó đẩy, không cho phép các thiên thể bên ngoài lọt vào hệ thống. Lực đẩy giải thích vì sao các thiên hà luôn luôn chạy xa nhau. Lực sinh giải thích vì sao các thiên thể và các thiên hà luôn luôn lớn dần và chạy xa nhau. Luôn luôn lớn dần nhưng không hỗn loạn vì có Luật Số Bảy kiểm soát những phương thức mọi biến đổi phải tuân theo.
1.2: LUẬT SỐ BA
Luật Số Ba có nhiều tên gọi khác nhau:
- Chủ động, phản động, trung tính;
- Lực sinh, lực nuôi dưỡng, và lực chết;
- Trong Vũ trụ: Lực sinh, lực hút, và lực đẩy;
- Trong cấu trúc DNA: chữ cái 1, chữ cái 2, chữ cái 3;
- Chiêm tinh: Tiên phong, Kiên định, linh động;
- Kinh Dịch – Trời, Đất, Trăng;
- Vật lý: trọng lực, lực mạnh, điện từ-yếu
Một nguyên tắc tối quan trọng của Luật Số Ba là tại mỗi giao điểm của nó với không gian và thời gian, nó tạo ra một đơn vị sáng tạo mới và ba lực mới. Thế thì tổng số lực của một đơn vị là tổng số lực của những đơn vị bên trên nó, cộng với ba lực mới. Thí dụ, trong Hình 2, tổng số lực của mặt trời là 12 = 0 (Đạo) + 3 (thiên hà) + 6 (Ngân hà) + 3 (3 lực mới của mặt trời).
1.3: LUẬT SỐ BẢY
Luật Số Ba là ba tác nhân gây ra mọi biến động trong vũ trụ. Biến động nhưng không hỗn loạn vì có Luật Số Bảy. Luật Số Bảy nói rằng mọi hiện tượng thiên nhiên đều hợp bởi nhiều chu kỳ 7 đoạn, kí hiệu bằng 7 nốt nhạc – Đô, Re, Mi, Pha, Sol, La, Si, Đo. Vài thí dụ về Luật Số Bảy:
- Nhạc lý có 7 nốt Đô, Re, Mi, Pha, Sol, La, Si;
- Bảng tuần hoàn có 7 bậc;
- Ánh sáng trắng có 7 màu: đỏ, cam, vàng, lục, lam; chàm, tím;
- Tuần có 7 ngày;

Trong 7 đoạn này, có hai đoạn tại đó có thay đổi trong tần số biến đổi, tại Mi-Pha và Si-Đô. Trong phím piano, giữa hai nốt Mi-Pha và Si-Đô không có phím đen ở giữa (Hình 3).
Vì thế, 7 đoạn này có thể chia làm 4 khúc: 1: Đô-Re-Mi; 2: Mi-Pha; 3: Pha-Sol-La-Si; và 4: Si-Đô. Bốn khúc này có nhiều tên khác nhau (Bảng 1).

1.4: 64 MÃ DI TRUYỀN
Như vậy, vũ trụ có vô số Tia sáng tạo. Đó là cấu trúc toàn hình của vũ trụ, nhìn đâu cũng giống nhau. Ngoài ra, vì thiên hà và những hành tinh của thái dương hệ không ảnh hưởng nhiều đến những sinh vật trên trái đất như Đạo, mặt trời, trái đất, và mặt trăng. Hình 2 rút gọn lại thành Hình 4, gọi là Tia Sáng Tạo Đơn Giản. Nếu kí hiệu 4 khúc của quãng tám như sau: A là Đô-Re-Mi; C là Mi-Pha; T là Pha-Sol-La-Si; và G là Si-Đô; đồng thời kí hiệu quãng tám Đạo-Trời = Chữ cái 1; quãng tám Trời-Đất = Chữ cái 2; và quãng tám Đất-Trăng = Chữ cái 3.

Kết quả là Chữ cái 1, Chữ cai 2, và Chữ cái 3 đều có 4 phần tử: A, C, T, G (Hình 4). Cuối cùng, tích hợp Descartes các phần tử của Chữ cái 1 với các phần tử của Chữ cái 2. Ta sẽ có 16 phần tử; sau đó tích hợp Descartes 16 phần tử đó với 4 phần tử của Chữ cái 3, ta sẽ có 64 bằng 4 nhân 4 nhân 4 bộ ba (Hình 5). Đó là 64 mã di truyền của cấu trúc ADN, với A, C, T, G là 4 axit cơ bản của ADN. Một chi tiết quan trọng mà khoa học không biết. Hình 6 có 3 quãng tám và một nốt Đô ở Đạo. Kết quả là ta có 22 (22 bằng 7 nhân 3 cộng 1) nốt. Đó là 22 axit amino. Thế thì Tia sáng tạo là nguồn gốc sự sống (Hình 6). Nói cách khác, mỗi tế bào của một sinh vật có cùng cấu trúc với vũ trụ. Đó là vũ trụ toàn hình.


1.5: CHIÊM TINH
Hình 4 cũng có thể liên kết với chiêm tinh (Hình 7). Chiêm tinh có 3 tính chất là Tiên phong, Kiên định, và Linh động. Đó là Luật Số Ba của chiêm tinh. Kí hiệu quãng tám Đạo-Trời = Tiên phong, Trời-Đất = Kiên định, Đất-Trăng = Linh động. Luật Số Bảy thể hiện qua 4 nguyên tố kí hiệu như sau: Đô-Re-Mi = Lửa, Mi-Pha = Đất, Pha-Sol-La-Si = Gió, và Si-Đô = Nước (Hình 7). Như vậy, Tiên phong (T), Kiên định (K) và Linh động (L) đều có 4 nguyên tố Lửa (L), Đất (D), Gió (G), và Nước (N).

Kết hợp 3 tính chất với 4 nguyên tố sẽ có 4 bộ ba (T, K, L) thể hiện qua 4 bộ ba các nguyên tố: LDG, NLD, GNL, DGN (Bảng 2).


